Vợ chồng là... Vợ chồng lạ - 10 January 2009 - Blog Website - (*_*) Internet Start (*_*)
Chủ Nhật, 26/03/2017, 01:32:44
Internet Starts
Chào mừng Guest | Điểm Tin Mới |
Gửi Tin Nhắn Trao Đổi
200
Trạng Thái Truy Cập Website

Số người đang online: 1
Khách Xem: 1
Thành Viên: 0
Main » 2009 » Tháng 01 » 10 » Vợ chồng là... Vợ chồng lạ
10:11:58
Vợ chồng là... Vợ chồng lạ
Nghĩ mà thấy khổ, khổ ơi là khổ... sao yêu lại khổ thế này?

Khi bé ai mà bắt chờ cơm thì... thôi rồi! Quên đi nhé! Cháu vốn mập mạp, người ta đói một cháu đói 10, mẹ cứ phải cho cơm ăn trước, hoặc cho vài xiên thịt. Đi chợ mua được 2 lạng thịt quay (nhà tớ vốn nghèo 4 người chỉ cần 2 lạng thịt thôi), cũng phải bảo bác bán thịt thái cho cháu "bé" một miếng trước: to, nạc (để nhai lâu ạ)... Càng lớn mình càng ngoan hơn, ra đường không phải "xin thịt" nữa, mà còn biết tự đi chợ, và nấu ăn cho bố mẹ.

Đùng một cái, yêu! Phải tự nấu ăn, đương nhiên! Nhưng phải mời cơ, mời tử tế chứ!
Đoàng một cái, cưới! Giờ thì chiều anh về số 6, chiều anh về số 7, cơm canh lúc nào cũng túc trực độ nóng và huy hoàng rực rỡ nhất. Có lúc bụng đói mẻo mèo meo, chả bao giờ dám gọi trách anh về muộn, chỉ lo điều anh về muộn quá, cơm canh lại nguội đi mất. Thêm nữa lại nghĩ, thôi thà thế còn hơn đùng cái có bác gọi: "Gấu ơi Kent bị ngã gãy tay rồi!" như cái hồi mấy tháng trước. Nói chung là sao? Nói chung là gì? Đã là vợ thì phải yêu thương chồng hết mực, chớ có lắm lời!

Đêm nằm chồng ngáy o o... Cứ trước khi ngủ lại phải "an ủi động viên" chồng, cho "bệnh tình" thuyên giảm, nhưng rồi đâu lại vào đấy. "Khèn khèn... khẹt!" Tiếng ngáy vẫn nở ra ô ố, cứ gọi là giòn tanh tách! Nhưng mà sao? Nhưng mà gì? Nhìn mặt búng bính mỗi lần tức bực lại nghĩ thương thương, khổ thế cơ chứ! Thành ra ở đời muốn ác được là khó lắm, phải qua khoá rèn luyện hẳn hoi, chứ không dễ gì mà làm được.

Tuy thế trong cái rủi lại có cái may, tình cảm mẹ chồng - nàng dâu ngày càng thêm phần thắm thiết. Mỗi lần như vậy mẹ lại bảo: "Gấu ơi xuống đây!", lúc nào vợ chồng có chí choé tranh nhau mảnh giường tấm gối thì mẹ lại bảo: "Gấu ơi xuống đây!" Rồi mẹ liền đóng cửa: "Không cho nó vào được nữa". Cứ như vậy Kent ta tiếp tục "nức nở" ngáy một mình trên gác, mẹ con cùng bịt tai coi thường.

Hồi xưa cấm có ai bắt nạt nhá! Mặc dù tính mình vốn tồ nhưng lại rất chi là hung hăng hống hách, cái gì cũng đòi nhất. Nhưng đến khi lớn rồi, lấy chồng rồi, nhã nhặn hơn hẳn. Chồng có lúc quên luôn mình là nhất, nói năng rất chi là "đá đểu", làm mình cay cú. Nhưng mình không mấy khi nói lại, tức quá là gào rú thảm thiết, ăn vạ chập cheng một hồi, thấy chồng từ từ cúi lạy, tâng mình lên hàng đầu, như thể hoàng thái hậu giá lâm, cách cách cát tường ý. Nhưng như thế là gì? Như thế cũng có nghĩa là mình đã mất đi vẻ kiêu bạc ngày trước, giờ sống cũng đã có đức nhân hậu lắm rồi.

Lấy chồng sao khổ thế? Yêu đã là cái phạm vi khổ nhất đời rồi, nhưng lấy xong càng yêu hơn thì còn khổ thêm gấp bội. Trước trách ai thì tha hồ trách móc, cứ gọi là tả tơi hoa lá. Nhưng nay có trách lại nghĩ thương (mà cái sự dằn vặt lương tâm thì chỉ riêng mình đau đớn, rồi lại nghĩ vòng vo thế nào một lúc cái tội của hắn lại xoay sang mình). Thế mới khổ tâm chứ! Nhìn đi nhìn lại vẫn thấy tình chồng mênh mông như biển lớn, xoay đi xoay lại như sóng vỗ xung quanh, "làm sao cho khỏi ướt" (nghe câu này quen quá!), nên lúc nào cũng thấy trong người nao nao một nỗi niềm xúc động chân thành, nhiều khi quất nghẹn con tim.

Túm lại, vợ chồng là khi:
Khác yêu
Hơn yêu
Nhiều hơn cả yêu.

Là khi bất chợt trong lúc dọn nhà nhặt được mẩu thuốc lá trong chiếc gạt tàn bên bàn phím, thoáng nghĩ ngay cái lúc chồng một mình nghĩ chuyện...
Là khi trời mưa, chỉ mong chồng về muộn, cho cơn mưa tạnh hẳn.
Là khi, vác gối xuống ngủ với mẹ, cho giấc ngủ chồng được đầy, hơn là đạp tung chồng xuống đất.
Là mỗi ngày thay cho chồng một chiếc khăn tắm, là quần áo lúc nào cũng là lượt tinh tươm, là sáng sáng dạy sớm hơn một chút để bật nước nóng cho chồng tắm và chuẩn bị cơm nước cho chồng, cho đến khi nhìn thấy chồng ra khỏi cửa.
...

Nếu không có tình yêu
Nếu không có học thức
Nếu không có sự ý thức thực thân
Đó dễ là một sự cam chịu.

Nhưng nếu có, đó là một hạnh phúc. Bởi hạnh phúc của người vợ: là được làm bạn đời, làm em gái, làm con nít, và có lúc còn phải làm mẹ nữa... Đây là những điều mình học được từ mẹ chồng mình.

Sưu tầm
Views: 269 | Added by: phuocdat | Rating: 0.0/0
Total comments: 0
Only registered users can add comments.
[ Registration | Login ]
Khung Đăng Nhập


Tìm Kiếm Trong Blog Website
Xem Blog Website Theo Ngày Tháng
«  Tháng 01 2009  »
CNHaiBaNămSáuBảy
    123
45678910
11121314151617
18192021222324
25262728293031
Đánh Giá Website
Rate my site
Total of answers: 24
Liên Kết website:

- Tin Tức Tổng Hợp
Báo PC World VietNam
Báo Tuổi Trẻ Online
- - - Nhịp Sống Số
- - - Nhịp Sống Trẻ
Tin Tức nổi bật trong ngày

- Tin Thế Giới
Tin Tức Thế Giới

- Tin Xã Hội
Đối nội - Đối ngoại
Thời sự

- Tin Văn Hóa
Thời trang
Ẩm thực
Du lịch

- Tin Kinh Tế
Tài chính - Ngân hàng
Chứng khoán
Tuyển dụng - Việc làm
Thị trường
Lao động - Công đoàn

- Tin Khoa Học - Công Nghệ
CNTT - Viễn Thông
Khoa học - Tự nhiên
Thiết bị - Phần cứng

- Tin Thể Thao
Bóng đá
Quần vợt

- Tin Giải Trí
Âm nhạc - Phim
Sân khấu - Điện ảnh
Sách báo - Văn thơ

- Tin Pháp Luật
Hình sự
An ninh - Trật tự

- Tin Giáo Dục
Học bổng - Du học
Đào tạo - Thi cử

- Tin Sức Khỏe
Làm đẹp
Tình yêu giới tính

- Tin Ô Tô - Xe Máy
Tin Tức Ô Tô - Xe Máy

- Tin Nhà Đất
Đầu tư - Quy hoạch
Không gian - Kiến trúc

Tìm kiếm Tùy Chỉnh
Email:  PhuocDat@Gmail.com - PhuocDat129@Yahoo.com
Tell: 0937 632373 - 0938 968313 - 2017
Powered by uCoz