Thứ Sáu, 23/08/2019, 13:50:20
Internet Starts
Chào mừng Guest | Điểm Tin Mới |
Gửi Tin Nhắn Trao Đổi
200
Trạng Thái Truy Cập Website

Số người đang online: 1
Khách Xem: 1
Thành Viên: 0
Main » 2009 » Tháng 03 » 26

Một tối trời mưa, nằm nhà xem 'Breaking and Entering' , nghe soundtrack 'Schindler's List' thấy cuộc sống có vẻ thiếu gia vị thì phải. Ngoài đường phố tấp nập ồn ào, tiếng hò hét, tiếng cãi vã, tiếng hờn dỗi chửi bới... tất cả như một nồi lẩu thập cẩm đầy những hờn ghen trách cứ.

Đôi khi tự hỏi, giả sử nếu trong một ngày nào đó xung quanh ta mọi thứ chợt yên lặng, chẳng ai có thể nói được tiếng nào, mọi người chỉ trao đổi được với nhau qua cử chỉ và ánh mắt giống như một thế giới của người câm vậy, thì không hiểu thái độ sống có khác đi không nhỉ? Có thể có và cũng có thể không.

Nếu bị câm, người ta sẽ vẫn tìm mọi cách để trao đổi với nhau, có máy tính thì online chat chít, máy điện thoại thì chỉ còn dịch vụ nhắn tin, bàn phím sẽ to ra cho dễ thao tác, còn nếu trao đổi trực tiếp người ta sẽ dùng ký hiệu tay... nhưng có lẽ không có nhiều người nhớ rằng, loài người còn có cách khác để giao tiếp với nhau, đó là ánh mắt và những vòng tay.

Tôi vẫn nhớ hồi còn học cấp 3, tôi thích xem một bộ phim của Nhật, trong đó nhân vật chính là một cô gái câm, cô không thể giao tiếp với thế giới bên ngoài bình thường như mọi người được nhưng gương mặt cô, ánh mắt cô thì có thể nói lên tất cả.

Đôi mắt to tròn vui lên rạng rỡ khi cô hạnh phúc, và cũng chính đôi mắt ấy nhiều lần cùng cô và những giọt nước mắt ẩn mình trong căn phòng nhỏ. Trong số chúng ta, không có nhiều người giấu được cảm xúc qua ánh mắt nhưng đôi khi cũng có không ít người chưa biết gửi đến người khác một ánh mắt trìu mến.

Mới đây, một cô bạn của tôi vừa chia tay người yêu, lý do là anh chàng kia không biết cách biểu đạt tình cảm của mình và anh ta cũng chẳng biết cách đọc được cảm xúc của người yêu. Họ chia tay nhau, có vài người tiếc cho họ, nhưng tôi thì không. Tôi vẫn nghĩ, nếu người ta thực sự yêu nhau, người ta có thể vượt qua những rào cản, hoặc sự vụng về để trở nên tinh tế hơn, hay chí ít là chỉ cần để ý thêm một chút đối phương là họ có thể cảm được rồi. Tình yêu hãy hiểu theo một nghĩa rộng hơn, là tình cảm giữa con người với con người, giữa vợ với chồng, giữa anh với em, bạn bè, đồng chí, họ hàng làng mạc... nhưng bản chất vẫn là... sự quan tâm đến nhau.

Nếu không còn quan tâm, không còn lo lắng cho nhau thì cũng là lúc tình cảm đã mất, mà nếu ta thực sự yêu thương ai đó, muốn chăm sóc quan tâm đến họ thì dù là một người khô khan, thiếu nhạy cảm, vẫn có thể hiểu được phần nào cảm xúc của người kia. Ngày nay, khi công nghệ thông tin len lỏi vào từng ngóc ngách của cuộc sống thì chỉ cần một tin nhắn cũng đủ làm ấm áp một tâm hồn, một câu chúc ngủ ngon cũng đủ để mở ra một giấc mơ thật đẹp. Vậy mà có nhiều người vẫn không làm được.

Áp lực cuộc sống? Căng thẳng? Các mối quan tâm khác?... đó đều không phải là những lời biện hộ chính đáng.

Khoảng hơn hai năm trước, khi phong trào Free Hug tràn đến Việt Nam, đã có không ít các bạn trẻ tham gia, nhưng liệu trong số họ có bao nhiêu người hiểu hết được ý nghĩa của một cái ôm? Có lẽ những người biết được giá trị đó đều ít nhiều là những người đã từng chịu mất mát trong cuộc sống.

Một cái ôm giữa một đứa con ngỗ nghịch luôn bất tuân và bướng bỉnh với một người cha sống hà khắc và khuôn khổ có thể làm hai người biết rằng: cả hai cha con đều yêu thương nhau nhưng không hiểu mong muốn của nhau để từ đó có thể hàn gắn dần tình cảm. Một cái ôm giữa một người vợ hay cáu kỉnh và một ông chồng luôn bận bịu công việc có thể giúp họ biết rằng họ vẫn cần nhau đến mức nào. Và cả cái ôm nồng ấm tình người với người mẹ già đang mong ngóng đưa hài cốt đứa con trai duy nhất trở về cũng đủ giúp bà phần nào nguôi đi nỗi đau mẫu tử.

Chẳng ai ngạc nhiên khi phong trào Free Hug của cái anh chàng Juan Mann lại được hướng ứng rộng rãi đến thế, vì chỉ một cái ôm thôi của hai người dù lạ xa lạ nhưng thực sự muốn chia sẻ với nhau cũng đủ để làm những nỗi đau bớt đi phần nào và niềm vui cũng được tăng lên gấp bội.

Người châu Á, nhất là đàn ông thường không có thói quen đó, họ ít khi ôm người cùng giới và khó khăn nhất chắc là với ông bố của mình. Đó cũng một phần là lý do hầu hết các ông bố đều xung khắc với con trai. Họ cũng ít khi ôm người khác giới nếu người đó không phải là người yêu hay vợ mình vì "Nam nữ thụ thụ bất thân" nhưng... giả sử một ngày nào đó người ta bắt đầu có thói quen chia sẻ và chào hỏi nhau bằng một cái ôm thì tôi tin mọi người sẽ có cơ hội tiến gần đến nhau hơn, để sẻ chia và để chúng ta biết rằng chúng ta vẫn luôn được bao bọc bởi tình thương.

Vậy đấy, dù già hay dù trẻ, dù sang hay nghèo thì con người ai cũng cần tình thương để sống và tồn tại. Và đôi khi chỉ một ánh mắt trìu mến, một vòng tay ấm áp cũng đủ để ta truyền đi một thông điệp mà không một ngôn từ nào có thể diễn tả được.

Views: 252 | Added by: phuocdat | Date: 26/03/2009 | Rating: 0.0/0 | Comments (0)

Khung Đăng Nhập


Tìm Kiếm Trong Blog Website
Xem Blog Website Theo Ngày Tháng
«  Tháng 03 2009  »
CNHaiBaNămSáuBảy
1234567
891011121314
15161718192021
22232425262728
293031
Đánh Giá Website
Rate my site
Total of answers: 24
Liên Kết website:

- Tin Tức Tổng Hợp
Báo PC World VietNam
Báo Tuổi Trẻ Online
- - - Nhịp Sống Số
- - - Nhịp Sống Trẻ
Tin Tức nổi bật trong ngày

- Tin Thế Giới
Tin Tức Thế Giới

- Tin Xã Hội
Đối nội - Đối ngoại
Thời sự

- Tin Văn Hóa
Thời trang
Ẩm thực
Du lịch

- Tin Kinh Tế
Tài chính - Ngân hàng
Chứng khoán
Tuyển dụng - Việc làm
Thị trường
Lao động - Công đoàn

- Tin Khoa Học - Công Nghệ
CNTT - Viễn Thông
Khoa học - Tự nhiên
Thiết bị - Phần cứng

- Tin Thể Thao
Bóng đá
Quần vợt

- Tin Giải Trí
Âm nhạc - Phim
Sân khấu - Điện ảnh
Sách báo - Văn thơ

- Tin Pháp Luật
Hình sự
An ninh - Trật tự

- Tin Giáo Dục
Học bổng - Du học
Đào tạo - Thi cử

- Tin Sức Khỏe
Làm đẹp
Tình yêu giới tính

- Tin Ô Tô - Xe Máy
Tin Tức Ô Tô - Xe Máy

- Tin Nhà Đất
Đầu tư - Quy hoạch
Không gian - Kiến trúc

Tìm kiếm Tùy Chỉnh
Email:  PhuocDat@Gmail.com - PhuocDat129@Yahoo.com
Tell: 0937 632373 - 0938 968313 - 2019
Powered by uCoz